Nỗi Lòng Của Con

Nỗi Lòng Của Con
Ngày đăng: 21/07/2021 10:12 PM

     

    Có lẽ đã từ rất lâu rồi, gia đình mình không có được một bữa cơm đầy đủ hay một chuyến đi chơi xa cùng nhau. Càng ngày, quỹ thời gian của bố mẹ dành cho con càng ngắn lại. Bố mẹ bận rộn với công việc kiếm tiền đến mức không có thời gian để nói chuyện với con hay lắng nghe con chia sẻ những cảm xúc hàng ngày. 

    Con vẫn luôn hướng về bố mẹ nhưng dường như bố mẹ lại quá bận rộn để cảm nhận được yêu thương và sự quan tâm từ con. Dần dần, những ngăn cách tình cảm trong gia đình mình ngày càng lớn. Và hôm nay, con chỉ muốn được nói hết ra những cảm xúc của mình. 

    Những khoảng trống trong con khi cha mẹ bận kiếm tiền

    Con thấy cô đơn trong chính ngôi nhà mình

    Ngay từ khi còn nhỏ xíu, con đã phải ở nhà với ông bà bởi bố mẹ bận rộn làm việc không có thời gian để chăm sóc con. Ông bà khi ấy đã già rồi nhưng một lần nữa lại phải “làm bố mẹ”. Ông bà chăm sóc con, dạy con từng điều nhỏ nhặt và yêu thương con thay phần bố mẹ. Nhưng sâu thẳm trong con vẫn luôn muốn được gần gũi và được bố mẹ yêu thương chăm sóc. 

    Cuộc sống hiện đại với nhiều xô bồ, vội vã, những nỗi lo toan về tiền bạc dần kéo bố mẹ đi và hố sâu ngăn cách giữa gia đình mình ngày một lớn. Con dần trở thành người cô đơn trong chính ngôi nhà mình đang sống và con nhận ra, bản thân mình đang trở thành là người xa lạ trong lòng bố mẹ. 

    Cả ngày dài, thời gian gặp bố mẹ của con còn ít hơn là gặp thầy cô và bạn bè trên lớp. Con dành thời gian cả ngày cho việc học kiến thức, học thêm, học kỹ năng,... Và rồi, sau mỗi buổi học trở về nhà, chỉ có con cùng bà nội ở nhà. 

    Hạnh phúc gia đình

                    Hạnh phúc gia đình (ảnh: POH)

    Những bữa cơm gia đình dần trở nên nguội lạnh bởi bố mẹ luôn về trễ. Ngày nào con cũng gọi điện chỉ để nói: “ Bố mẹ ơi, hôm nay mọi người về ăn cơm nhé! Bà nấu nhiều món ngon lắm!”. Đáp lại sự vui vẻ và hào hứng của con lại là sự ậm ừ của mẹ: “Hôm nay bố mẹ tăng ca. Con ăn cơm rồi học bài đi. Lát về mẹ kiểm tra!” 

    Con cũng không biết từ khi nào, gia đình và con trở thành một sự chọn lựa của bố mẹ. Những ngày hội gia đình ở trường bố mẹ chưa từng có mặt. Những buổi họp phụ huynh ở lớp cũng là bà nội đi họp thay. Mỗi lần con ngỏ lời xin bố mẹ đi cùng, thực tâm con đều luôn hy vọng bố mẹ có thể dành ra một chút thời gian ít ỏi của mình. 

    Con cũng muốn được bố mẹ đón về sau mỗi buổi học trên trường. Con muốn được nghe mẹ hỏi ngày hôm nay con có học được nhiều điều thú vị thay vì chỉ là điểm số và thứ hạng. Con muốn được cùng mẹ nấu ăn trong bếp. Con muốn được cùng bố nói chuyện về trận bóng ngày hôm qua. Con muốn cả nhà mình có được một bữa cơm trọn vẹn với đầy đủ thành viên trong gia đình. 

    Con cũng muốn nghe bố mẹ kể chuyện ở công ty với những cô chú đồng nghiệp dễ mến. Đã từ rất lâu rồi, bố chẳng hỏi bà rằng khớp bà đã đỡ đau chưa? Và mẹ thì lúc nào cũng bận đến mức không kịp nhận ra chiếc áo bà mặc bấy lâu đã cũ. 

    Mỗi khi con muốn nói chuyện hay cùng mẹ làm điều gì đó, điều đầu tiên mẹ nói luôn là mẹ bận, con làm cùng với bà nhé. Thậm chí đến ngày sinh nhật con, bố mẹ cũng không nhớ là ngày nào. Phải đến khi bà nhắc, bố mẹ mới bảo, thôi năm nay con rủ bạn đến nhà tổ chức, mẹ sẽ cho con tiền. Mẹ đâu biết rằng con không cần tiền để tổ chức một buổi tiệc hoành tráng hay những món quà đắt đỏ. Điều duy nhất mà con cần, đó là được đón một ngày sinh nhật trọn vẹn bên bố mẹ, bên bà nội. Cả nhà mình cùng hát vang bài ca chúc mừng sinh nhật, cùng thổi nến, cùng vui đùa. Đối với người khác, đó là một điều hết sức giản đơn nhưng với con lại là một thứ xa xỉ. Bởi bố mẹ không có thời gian và công ty còn rất nhiều việc. 

    Những yêu thương không trọn vẹn

    Con từng rất sợ cảm giác chứng kiến bố mẹ to tiếng cãi vã khi con đang ngủ. Con sợ bố mẹ rời bỏ nhau, con sợ cảm giác gia đình mình không còn là một. Những áp lực cuộc sống đè nặng lên vai khiến bố mẹ mệt mỏi. Những trăn trở về cuộc sống khiến bố mẹ chẳng thể dành cho nhau thời gian để thấu hiểu, sẻ chia. Cả bố và mẹ đều cần người kia quan tâm nhưng không ai đủ nhẫn nại để lắng nghe người còn lại chia sẻ. 

    Tình cảm gia đình

              Tình cảm gia đình (ảnh: TheAsiaparent)

    Bố mẹ luôn sợ khi con nghe thấy những trận cãi vã giữa hai người và cố để con không nhận ra vết nứt giữa hai người. Nhưng con có thể cảm nhận được điều đó qua những yêu thương không trọn vẹn của bố mẹ. Con có thể hiểu hết bất hoà không dễ gì hàn gắn trong gia đình mình. Và những vết nứt từ khi nào đã dần trở thành những lún sâu ngăn cách tình cảm của bố mẹ. 

    Những bận rộn lo toan khiến cả nhà mình rơi vào mệt mỏi. Và có lẽ hơi quá đáng khi con nói rằng, con sợ về nhà. Bởi sự ngột ngạt căng thẳng khiến con nhiều lúc không thở nổi. Những cảm xúc bị đè nén bấy lâu nay, những lo lắng không biết chia sẻ cùng ai khiến con bất lực. Con dần tách biệt mình với mọi người. Và điều khiến con cảm thấy thoải mái nhất sau mỗi ngày là khóc thật lớn.

    Bố mẹ không hề biết những giọt nước mắt ấy, cũng không biết được con đã chịu tổn thương và ấm ức gì. Bố mẹ chưa từng hỏi con và con cũng không đủ dũng cảm để chia sẻ tất cả với bố mẹ mọi thứ. Bố mẹ dần bận rộn nhiều hơn, những bữa cơm có cả gia đình dần trở nên hiếm hoi hơn. Và cứ thế, mỗi ngày trôi qua trong gia đình mình đều như một lẽ tất nhiên, không hề có bất cứ yêu thương nào trọn vẹn. 

    Những áp lực vô hình cha mẹ đặt lên vai con

    Con từng nghĩ, mình phải làm gì đó để bố mẹ chú ý và dành thời gian cho mình. Con học hành chăm chỉ và đạt được vị trí thứ nhất, con tham gia các hoạt động ở trường để giành nhiều giải cao vốn để bố mẹ được tự hào. Nhưng bố mẹ vẫn luôn muốn con phải làm tốt hơn nữa. 

    Con ghét các kỳ thi bởi sau khi phát bảng điểm, mẹ chỉ hỏi con thứ hạng và điểm số. Bố luôn nói rằng bố mẹ đã cho con tất cả mọi thứ, phải phấn đấu sao để bố mẹ không thất vọng. Những áp lực vô hình đó đã khiến con gần như kiệt sức. 

    Con sợ nếu mình không đạt được điểm cao nhất, bố mẹ sẽ lại lạnh nhạt với con hơn. Con sợ rằng, nếu con không cố gắng, bố mẹ có thể vì thế mà bất hoà và gia đình mình ngày một xa nhau. Con luôn cố gắng để bố mẹ có thể tự hào, để có thể nhận được sự yêu thương khuyến khích của mọi người. 

    Nuôi dạy con

                  Nuôi dạy con(ảnh: TheAsiaparent)

    Con không hề thích những chương trình trí tuệ nhàm chán, con cũng không thích cả những đề bài toán khó nhằn mà bố mẹ muốn con làm. Con sợ những buổi học thêm dày đặc với đủ mọi loại môn học và kỹ năng. Chỉ bởi vì bố mẹ muốn con trở nên xuất chúng, chỉ bởi vì bố mẹ muốn con phải giỏi hơn, xuất sắc hơn “con nhà người ta”. Bởi vậy mà, trong lòng con lúc nào cũng mang một nỗi sợ hãi vô hình. Đã có những lúc, con cảm thấy mệt mỏi đến mức muốn buông bỏ tất cả. Nhưng con lại không thể làm thế, bởi con biết, những áp lực ấy của bố mẹ là để con tốt hơn. 

    Bố mẹ biết không, mỗi khi con giành được giải cao, điều đầu tiên mà con nghĩ tới là sự cô đơn và trống rỗng trong chính bản thân mình. Bởi khi nhìn xuống hàng ghế khán giả, bố mẹ không hề ở đó. Con chỉ mong rằng những áp lực kia có thể được xoa dịu bằng một chút động viên từ hai người mà con yêu thương nhất. Con cảm thấy tủi thân và vô nghĩa với chính chiến thắng của mình mỗi khi nhìn những người bạn được bố mẹ cổ vũ. 

    Con thấu hiểu nỗi lòng của cha mẹ

    Con cũng hiểu rằng tất cả những bận rộn kia của bố mẹ là để kiếm tiền. Bởi bố mẹ từng một thời gian khó, tuổi thơ của bố mẹ trải qua những thăng trầm, vất vả đến mức không có được một bữa ăn đủ no. Con biết sự sợ hãi thiếu thốn về vật chất khiến bố mẹ phải làm việc căng thẳng thật nhiều để tại cho con một cuộc sống tốt nhất. 

    Con từng nghe mẹ gọi điện thoại cho bác cả để than thở về cuộc sống áp lực hiện tại, về sự bất lực khi công ty gặp nhiều khó khăn. Con từng nghe bố nói trong khi say rượu rằng bố thương con rất nhiều nên mới luôn cố gắng để con có được một điều kiện vật chất tốt nhất. Bố muốn con không phải thua kém bất kỳ ai, muốn con có thể tự hào và đi lên bằng chính đôi vai của cả bố và mẹ. 

    Thực sự, con đã bật khóc khi nghe thấy những điều ấy. Làm người lớn thực sự không dễ dàng. Con biết rằng gánh nặng trên vai của bố mẹ là rất lớn. Bởi bố mẹ không chỉ gánh vác trách nhiệm của một người cha, người mẹ mà còn là hàng trăm những trách nhiệm khác của một người lớn trong cuộc đời này. 

    Con biết bố mẹ vẫn luôn mặc cảm về sự nghèo khó của gia đình thuở hàn vi nên không bao giờ mẹ cho phép ai làm con phải tổn thương như bố mẹ ngày đó. Con hiểu được và con thực sự biết ơn, trân trọng điều đó thật nhiều. Cuộc sống của bố mẹ là những chuỗi ngày căng thẳng và khó khăn, chỉ để con có thể đứng vững chãi trên con đường thành công. Con hiểu hết tất cả những điều đó nhưng con vẫn muốn được bố mẹ lắng nghe những lời thỉnh cầu này.

    Lời thỉnh cầu từ trái tim con

    Con mong rằng bố mẹ có thể nghỉ ngơi nhiều hơn một chút. Bố mẹ không cần tăng ca nữa bởi giờ đây nhà mình đã không còn thiếu thốn như xưa và không ai có thể coi thường nhà mình nữa. Con muốn bố mẹ dành thời gian để chăm sóc sức khỏe của mình, tự mình làm những điều nhỏ nhặt  trong cuộc sống mà hai người mong muốn. Bố mẹ hãy hỏi han và chăm sóc bà nhiều hơn bởi bà đã già, điều bà cần nhất là sự quan tâm mà bố mẹ dành cho bà. 

    Tình Cảm Gia đình

            Tình Cảm Gia đình (ảnh: UNICEF)

    Con muốn bố mẹ có thể dành thời gian để cùng con làm những điều thú vị. Đã rất lâu rồi gia đình mình chưa có một chuyến du lịch cùng nhau. Đã rất lâu rồi con chưa được nghe mẹ kể chuyện công ty và được kể mẹ nghe những mẩu chuyện vụn vặt ở lớp. Và đã từ rất lâu rồi, bố đã không cùng con xem bóng đá vào mỗi cuối tuần. Con muốn được sẻ chia cùng bố mẹ những áp lực mỗi ngày và con mong rằng bố mẹ coi con như một người bạn và một người lắng nghe. 

    Con biết tiền bạc là một điều quan trọng trong cuộc sống. Nhưng điều con cần nhất không phải là tiền, càng không phải cuộc sống của một tiểu thư trong nhung lụa. Điều con cần nhất là bố mẹ, là những người yêu thương nhất của con. Và được sống hạnh phúc, cùng yêu thương gia đình mình đã là quá đủ với con rồi. 

    Con mong rằng, trong quỹ thời gian của bố mẹ có thời gian để nghỉ ngơi và có thời gian cho cả nhà mình. Con chỉ cần những điều giản dị bình yên nhất. Con tin rằng chỉ cần cả nhà mình ở cạnh nhau thì sẽ chẳng có bão giông nào có thể xảy ra nữa. Những vết nứt rồi sẽ được đong đầy bằng yêu thương, những cãi vã sẽ được chữa lành bằng sự lắng nghe, chia sẻ. Và những yêu thương lại trọn vẹn, đủ đầy. Bởi đơn giản, chúng ta là một gia đình. 

    Ngôi nhà là mái ấm yêu thương mà mỗi người luôn hướng về. Có yêu thương, có hạnh phúc đong đầy là điều tuyệt vời và quý giá nhất. Thời gian chúng ta bên nhau sẽ là món quà vô giá chẳng thể nào mua được. Trong cuộc đời này, thứ con cần nhất không phải là những vật chất đủ đầy mà là gia đình mình, là thời gian, là yêu thương trọn vẹn của cả bố và mẹ! 

      Yêu cầu / góp ý với chúng tôi
      Vui lòng nhập Tên cá nhân/ công ty
      Vui lòng nhập Số điện thoại
      Vui lòng nhập email
      Vui lòng nhập nội dung